• Nhóm kín víp prồ, đỉnh của chóp 👉 xamvn

Truyện "Hành trình Nữ thần hóa điếm". Tao đăng cho mấy thằng khỏi mất công ăn cắp.

Michaeltrinh2024

Yếu sinh lý
Chỉ chờ đến lúc Mai bị some hay hiếp dâm thôi. Hoặc là cha Quảng some 2 mẹ con Bích và Mai. Tao chỉ thấy tội cho Khánh thôi, hy vọng nó có cái lồn khác để địt, mà không biết thằng Khánh có biến thái thích cuckold ko nữa. Tao vẫn thích Mai bị tất cả nhân vật trong truyện địt. Tao có ác quá ko tụi mày
 
Chỉnh sửa lần cuối:

Lituchi1

Yếu sinh lý
Chỉ chờ đến lúc Mai bị some hay hiếp dâm thôi. Hoặc là cha Quảng some 2 mẹ con Bích và Mai. Tao chỉ thấy tội cho Khánh thôi, hy vọng nó có cái lồn khác để địt, mà không biết thằng Khánh có biến thái thích cuckold ko nữa. Tao vẫn thích Mai bị tất cả nhân vật trong truyện địt. Tao có ác quá ko tụi mày
Ác chưa đủ để tả
 

Ông Quét Rác

Yếu sinh lý
Chỉ chờ đến lúc Mai bị some hay hiếp dâm thôi. Hoặc là cha Quảng some 2 mẹ con Bích và Mai. Tao chỉ thấy tội cho Khánh thôi, hy vọng nó có cái lồn khác để địt, mà không biết thằng Khánh có biến thái thích cuckold ko nữa. Tao vẫn thích Mai bị tất cả nhân vật trong truyện địt. Tao có ác quá ko tụi mày
Thoát làm sao được
 

Lituchi1

Yếu sinh lý
Ch64. Người về từ quá khứ 2
Đến khi vào bàn ăn, nhờ có Yến mà kìm hãm lại được mấy lời kể lể dài lê thê của Khanh. Mọi người nói chuyện vui vẻ, ôn lại những kỉ niệm chung rồi thả phanh cười đùa. Bữa ăn kết thúc với bill tính tiền dài thượt và một con số mà Khanh không dám ho he nhận trả tiền. Mai chẳng suy nghĩ nhiều cô chỉ tấm thẻ đen của mình kéo cái rẹt rồi đưa thêm cho người phục vụ 300k tiền típ. Cả 3 ra về đến khi hỏi Khanh ở chỗ nào thì anh ta chỉ về một khách sạn gần trường anh ta dạy.
-Anh chưa thuê được nhà phù hợp, mấy ngày này ở tạm khách sạn, chỗ đấy cũng sạch sẽ khang trang có điều hơi đắt.
-Sao ở khách sạn tít sâu thế này, anh nuôi nhân tình trong đấy hả.
-Không không, nhân tình nhân ngãi gì, khách sạn này rẻ hơn một ít so với mấy cái tương đương ở ngoài nên anh ở thôi, Yến đừng hiểu lầm, anh lông bông thế này ai yêu.
-Vậy mày thuận đường thì chở ông ấy về đó, tao còn có hẹn, cũng phải sớm tìm lấy phi công ưng ý cho mình chứ, nhìn mày tao ham quá.
Mai gật đầu đồng ý thì Yến tót lên xe bắt điện thoại rồi lả lơi cười với một ai đó. Thực ra Yến muốn để cho 2 người một khoảng riêng, cô thấy Mai rất kích động khi gặp lại Khanh, có lẽ hai người có rất nhiều điều phải nói, nhiều tâm sự phải trải lòng. Để nó âm ỉ thì chẳng thà nói ra một lần để vạch ra ranh giới cho mối quan hệ này có một hồi kết dứt khoát. Còn truyện họ sẽ quấn lại với nhau thì chắc khó mà có thể, Yến tin tưởng vào bạn mình sẽ không mù quáng như vậy. Theo cái nhìn của cô Khánh và Khanh là một trời một vực chỉ có kẻ đui mù mới không biết đường để chọn mà thôi.
Trên xe lúc này không khí khá trầm lặng, cả hai người cùng ngượng nghịu, nhất là Mai, tim cô đập thình thình, cảm xúc cứ nhộn nhạo không yên khi thỉnh thoảng kí ức năm xưa ùa về. Mọi thứ tưởng đã lãng quên nhưng hóa ra như cây kim phủ trong cát. Chỉ khẽ phủi lớp che phủ bên trên nó sẽ lại làm cho ta rỉ máu.
-Thời gian trôi nhanh nhỉ, 6 năm rồi, lại thêm 7 năm trước nữa, tất cả thanh xuân gói lại trong quãng thời gian này. Haizz, có những thứ sai lầm theo ta như một vết thương đã thành sẹo, tưởng đã khỏi nhưng lâu lâu lại nhói lên nhắc cho ta nhớ.
Khanh nhìn ra cửa sổ, ánh nhìn không tiêu cự rồi lảm nhảm một mình. Mai nghe thấy hết cô cố tình không trả lời nhưng qua kính phản chiếu hắn thấy được tay cô đang siết vào vô lăng. Lời nói kiểu ăn năn của hắn tác động đến Mai ghê gớm, cô quay cuồng trong những câu hỏi “biết đâu” “hình như” hay “có phải là”...vv…
Thực tại trước mắt Mai lu mờ, cô lao đao trong quá khứ, những khúc mắc tiếc nuối năm xưa hành hạ tâm thần cô đến nghẹt thở. Biết cô đã đi vào quỹ đạo mong muốn của mình Khanh bắt đầu dở chiêu “nhắc lại”, gần 7năm bên nhau thiếu gì những kỉ niệm khó quên. Hắn cứ đem những kí ức khắc sâu và đẹp nhất ra mà nói, đặc biệt là chuyến em tìm về nơi hắn công tác để dâng lên đời con gái được hắn khéo léo nhắc lại với rất nhiều ẩn ý.
Mai sao quên được những kỉ niệm tuyệt vời khi đó, đã có lúc cô chẳng có gì hơn người ngoài chút nhan sắc và một tình yêu êm đềm. Thế nên hắn vừa nhắc lại là cô cũng chìm sâu trong hồi ức, nhất là cái chuyến đi về nơi anh ta công tác đó đã làm cô liên tưởng nhiều điều rồi đỏ mặt.
Trước khi chiếc xe dừng lại ở trước cửa khách sạn hắn đã chốt hạ một câu cuối cùng.
-Ngày đấy anh đi bất ngờ không một lời từ biệt không phải vì anh quyết tâm hay lạnh lùng dứt khoát mà thực ra anh không dám đối diện với em. Nếu chỉ nhìn thấy em anh sợ mình sẽ không đi nổi, chỉ một quyết định đó thôi là 6 năm anh dằn vặt mong có một lần giải thích cặn kẽ lại với em. Kể cả khi về Việt Nam anh cũng sợ không dám đối diện với em nên đã chui vào tận trong TPHCM. Nhưng nếu không nói anh sẽ không yên, và điều quan trọng nhất anh muốn nói. Mai, anh sai rồi, anh xin lỗi.
Nói rồi hắn mở cửa xuống xe đi vào một mạch, Mai vẫn ngồi lặng trong chiếc xe đến 10p đồng hồ rồi mới rời đi. Trên đoạn đường về cô không khóc, không buồn mà xao động, xao động vô cùng. Có thứ gì đó cuộn trào kinh khủng từ bên trong, nó phá tan mọi vách ngăn cô đã từng dựng lên để cất dấu đi những cảm xúc cũ. Thậm chí cái thứ cảm xúc cuồn cuộn kia còn đang chèn ép, lấn át tình yêu thương cô dành cho gia đình, thứ tình cảm cô từng cho rằng đã chiếm trọn tim cô.
Mai không biết mình về nhà bằng cách nào vì suốt cả quãng đường này cô bị những thứ tưởng đã chôn sâu làm cho hỗn loạn. Cô bước vào nhà nhìn thấy hai đứa nhỏ đang lê la dưới sàn nhà cùng bà vú chơi đùa với một đống búp bê và đồ chơi nhỏ xinh. Chồng cô thì đang đi đi lại lại bên trên tầng nói chuyện điện thoại với ai đó bằng tiếng Anh.
Những hình ảnh bình yên này may mắn đã khiến cô ổn định lại chút cảm xúc. Cô làm động tác như mọi ngày hôn lần lượt 2 đứa nhỏ rồi mới về phòng mình, trên này Khánh nhìn thấy vợ về thì nhanh chóng kết thúc cuộc gọi rồi đi xuống. Khi anh mở cửa bước vào thì Mai đang thay quần áo, mắt anh sáng lên, nụ cười nửa ngô nghê nửa tinh nghịch đứng nhìn cô hau háu.
Mai nhìn qua gương thấy có bóng người đang nhìn mình, cô giật mình hét lên.
-Á aaa, anh làm gì thế Khánh, đi ra ngoài để em thay quần áo.
Tiếng cô hét khá to khi cánh cửa còn chưa khép kín làm bà vú và hai đứa trẻ cũng đều nghe rất rõ. Khánh tẽn tò đi ra gãi đầu xấu hổ khi thấy bà vú đang cười rung vai. Mai trong phòng đang một tay che ngực tay còn lại che giữa háng, cô bỗng thấy mình thật vô lý thật quá đáng khi làm thế với chồng. Cô không lý giải được vì sao đã làm như vậy với anh, hoặc có thể cô đã lờ mờ cảm nhận được mà cố tình bỏ qua.
Mai bước vào trong phòng tắm bật vòi sen để làn nước nhẹ nhàng vuốt ve toàn cơ thể, cô mong sao chúng cuốn bớt đi hộ cô những cảm xúc ngổn ngang trong lòng. Nhưng không, chúng chẳng vơi bớt chút nào còn kéo theo cả những hình ảnh tốt đẹp và hương diễm xưa kia khiến cô thêm giằng xé.
6 năm rồi Khanh còn về đây làm gì nữa, lòng cô tưởng đã quên đi nhưng giờ đây cồn cào nhớ lại. Nhớ lại cả thanh xuân yêu hết mình và được đáp lại nhiệt thành. Cô nghĩ thời gian đã đủ dài để vết thương lòng khỏi hẳn, cô tưởng tình yêu của Khánh và các con đã đầy chặt để trái tim không bao giờ chứa nổi thêm ai. Nhưng chỉ vài lời: “Mai, anh sai rồi, anh xin lỗi” cùng ánh mắt lạc lõng khi nhìn ra cửa sổ xe của người xưa đã làm cô muốn trở lại thanh xuân, nơi mà cô vẫn còn canh cánh với tiếc nuối năm nào. Cảm xúc khiến ngực cô phập phồng dữ dội, những cảm xúc đó bây giờ là sai trái nhưng cô làm thế nào cũng chẳng thể nguôi ngoai.
-Em ơi, có chuyện gì không, sao hôm nay em tắm lâu thế.
Tiếng anh bên ngoài cửa kéo cô về lại thực tại, cô vội vã trả lời.
-Em đây, em xong rồi, em ra ngay đây.
Mai khoác chiếc áo ngủ, một tay vẫn dùng chiếc khăn to lau đầu cho khô. Khánh đang nằm trên giường tay lướt nhanh laptop, nhưng khi thấy vợ bước ra anh vứt chúng sang một bên cầm máy sấy đã chuẩn bị rồi kéo em ngồi xuống giường.
-Ngồi xuống đây anh ấy tóc cho nào, nhanh lên rồi còn đi ngủ, 10h hơn rồi, tắm gì mà gần 1 tiếng, nhỡ cảm thì làm sao. Mà hôm nay em đi chơi thế nào, có vui không, Yến có lại trêu em mấy thứ bậy bạ làm em xấu hổ như mọi lần không.
Sự chăm sóc tận tâm của chồng khiến nàng có chút xấu hổ, anh yêu chiều cô đến vậy, nâng niu cô thế này vì sao cô có thể để những cảm xúc khi xưa chen chân vào giữa 2 người được chứ. Cô bình tĩnh lại, ép lưng vào ngực anh rồi khẽ nói.
-Nó thì vẫn thế, không trêu cho em đỏ mặt thì sao nó chịu thả cho em về chứ. Vừa nãy em xin lỗi nhé, anh vào không báo trước làm em giật mình nên mới quát lên như thế.
-Không sao, chỉ hơi ngượng với bà vú chút thôi, hì hì. Thế Yến có nói gì về chiếc xe không, cô ấy có đòi lái thử không.
-Con hâm ấy, nó hét muốn loạn cả một khu, rồi dồi chui vào trong xe sờ vuốt khắp nơi suýt xoa đủ thứ, chết cười.
Tóc Mai đã khô, Khánh để máy sấy ra xa rồi vòng tay siết chặt em lại từ phía sau, Mai thấy người anh đã bắt đầu nóng lên, cô không chống cự mà chiều theo anh, cô cần một thứ gì đó đủ mãnh liệt và thăng hoa để xua tan đi mấy cảm xúc hỗn loạn vừa rồi.
Khánh nới đai lưng, vén vạt áo ngủ của vợ sang hai bên để tay anh thỏa thích được chơi đùa với hai trái đào chín mọng. Người Mai nhũn dần, để mặc cho chồng dìu dắt cô đến miền khoái lạc. Khánh nhanh chóng để vợ mình nằm xuống, chiếc áo ngủ bị anh lột ra rồi vất xuống góc giường. Cả thân thể trắng hồng chẳng còn chút gì che chắn, từ bầu ngực vun cao đến vùng mu múp míp mềm mại làm Khánh rạo rực phát điên.
Anh nhào lên ngấu nghiến còn Mai chỉ nhắm hờ mắt chờ đợi mong sao khoái cảm có thể đến thật nhanh và đủ mạnh mẽ để lấp đầy tâm trí của mình. Khánh không rõ ràng những khúc mắc trong lòng của vợ nhưng anh cũng phần nào nhận ra vợ mình đang hơi miễn cưỡng. Anh chậm lại cảm nhận mùi hương thơm ngọt từ cô khi hòa quyện thêm cùng hương thơm thoang thoảng của sữa tắm, anh vuốt ve cô nhẹ nhàng và nâng niu hơn. Anh muốn vợ mình cảm nhân được yêu thương chứ không chỉ thấy anh đang đòi hỏi sinh lý.
Ting…có tiếng chuông báo điện thoại, có lẽ là Zalo, hai người bỏ qua mà tiếp tục tìm kiếm đê mê. Tinh…thêm một lần chuông y hệt như thế, Khánh không màng nhưng Mai lại bắt đầu để ý. Cô nghĩ có thể đấy là Khanh, anh ta chắc vừa mới kết bạn Zalo và tiếng “tinh” vừa rồi là tin nhắn.
-“Sao lại nhắn tin giờ này, bây giờ bắt máy có phải không thích hợp lắm không, mình không muốn chồng mất hứng, mình cũng cần chút cảm xúc dữ dội để xua đi mớ bòng bong trong đầu. Mặc kệ đi.”
Tinh… “Thêm một tin nhắn nữa sao, chắc là có chuyện cần, thử nhìn xem sao…nhìn thôi rồi tiếp tục…”
Cô kéo đầu chồng cao lên khi anh đang vùi sâu trong háng, môi miệng anh còn loang loáng thứ dịch nhờn của cô.
-Chậm thôi anh…
Rồi cô với tay lên điện thoại, Zalo có 3 thông báo chờ. Tinh…giờ là 4. Mai nhìn anh ái ngại.
-Chờ em chút, em quên chưa nhắn tin nói với Yến là đã về nhà, nó lo em chạy xe mới chưa quen nên nhắn tin hỏi xem thế nào. Chờ em nhé, để tiện thể em xuống xem con ngủ hay chưa.
Mai giải thích một tràng dù cho chưa mở tin nhắn xem nội dung viết gì. Rồi cô khoác áo ngủ đi ra ngoài để mặc Khánh ngồi trên giường chỏng chơ đang lấy tay quệt đi vệt nước vương trên mép.
-Cô Yến này thật đúng là vô duyên, mà hình như vợ mình cũng đang khó chịu trong người thì phải.
Anh tự nói một mình rồi lặng yên nằm xuống, nếu vợ anh hôm nay không mặn mà thì anh cũng không ép, nhịn một chút rồi sẽ qua thôi mà. Tay anh bụm lại háng mình rồi đắp chăn qua ngực nhắm hờ mắt lại.
Mai vừa đi trên cầu thang vừa mở Zalo check lại, đúng là Khanh, anh nhắn 3 tin cùng lời mời kết bạn. Nhìn tin nhắn rồi phân vân ấn vào đồng ý, sau đó cô vào phòng các con, đứa lớn giờ này vẫn còn thức và đang mè nheo đòi bà vú đọc truyện cho nghe.
Mai xuống chẳng những không trách con mà cầm lại quyển sách từ bà vú rồi đọc cho con gái nghe, cô đang vừa ru con ngủ vừa ru mình ổn định khi đọc xong tin nhắn vừa rồi.
Cô về phòng lúc đã khuya, khi chắc rằng chồng mình đã ngủ, cô nhẹ nhàng nằm bên anh, mắt nhìn trần nhà thao thức quá nửa đêm mới nhọc nhằn đi vào giấc ngủ.
ANH EM ĐỌC TRUYỆN THÌ LIKE VỚI COMMENT MẠNH LÊN, MIỄN PHÍ MÀ.
 
Bên trên